Hai người mẹ với tấm lòng hi sinh vị tha
Trưa ngày 5/7, trong đám tang con gái, chị Nguyễn Thị Hải Vân (mẹ bé Vân Nhi) không ngừng khóc và gọi tên cô con gái nhỏ đã tốn vì mắc bệnh hiếm Papylome (u nhú dây thanh quản). Dù đã biết ngày này rồi cũng phải đến, nhưng chị Nguyễn Thị Hải Vân (mẹ bé Nguyễn Vân Nhi) vẫn rất sốc. Chị trông đợi một phép màu, nhưng rồi phép màu ấy không đến…
Bé Vân Nhi mắc căn bệnh hiếm: u nhú dây thanh quản, y học vẫn “bó tay”. Nhi phải mở khí quản từ 10 năm trước và đến nay dù mùa đông hay mùa hè, dù đi học hay đi chơi, cổ cô bé phải quấn một chiếc khăn thi bang lai xe a1 nhỏ để che đi lỗ thủng ngay ở cổ. Như mọi cô bé khác, Nhi yêu màu hồng.
Ở bệnh viện suốt nên Nhi ước mơ sau này sẽ thành bác sĩ để có thể chữa bệnh cho mình và mọi người. Thế nhưng mơ ước đó mãi dang dở… khi em không thể thắng lợi được bệnh tật.
trong 10 năm đương đầu với bệnh tật, ở viện nhiều hơn ở nhà, bé Vân Nhi hiện trong tâm não người thân là cô bé khôn xiết kiên cường.
Dù trải qua đớn đau của bệnh tật nhưng em luôn cười tươi trên môi, có nhẽ vì em sợ người thân sẽ buồn nếu mình mình tỏ ra đau đớn.
Ngay cả khi thời gian nghỉ học để đi điều trị bệnh mỗi lần kéo dài 7 - 10 ngày, thậm chí có lần 21 ngày và điều trị liền tù tù, nhưng Vân Nhi vẫn hoàn thành tốt việc học tập ở trường, năm nào cũng đạt danh hiệu học sinh tiên tiến.
Trong dòng người vượt nắng nóng hơn 40 độ đến để vĩnh biệt bé có chị Thùy Dương - mẹ bé Hải An - cô bé 7 tuổi từng hiến giác mạc cứu người. Sau khi thắp hương xong, chị tiến lại ôm chầm lấy chị Hải Vân, mẹ của Vân Nhi.
Đã từng vượt qua cảm giác đau đớn mất con và thành kiến từng lớp để hiến giác mạc của con, chị Dương phần nào hiểu được tâm trạng bây chừ của chị Vân.
Chị Vân cho biết, từ câu chuyện cảm động của bé Hải An, gia đình đã có ước vọng được hiến tạng. Khi con còn nhận thức được, gia đình đã trò chuyện hiến tạng và Vân Nhi hoàn toàn đồng ý. Tuy không nói được nhưng con đã mỉm cười.
Chị Thùy Dương san sẻ sự đồng cảm và xúc động của mình trước hành động của mẹ Vân Nhi và mong muốn "Ngọn lửa Hải An", "Ngọn lửa Vân Nhi" sẽ tiếp lan tỏa ra cộng đồng.
Bạn bè Vân Nhi: “Giờ em muốn được viết tiếp mong ước của bạn…”
Đã không ít lần chị Hải Vân mong sao có thể một lần nghe con gọi “Mẹ”, tiếng gọi thật tròn trặn. Trên tay cầm bông hồng trắng, tập thể lớp 6A9, Trường THCS Phan Chu Trinh, Hà Nội cũng có mặt để đưa tiễn người bạn của mình. Khuôn mặt ai nấy đều buồn và cảm thương cho cô bé đoản mệnh.
san sớt với PV về Vân Nhi, Khánh Ngọc và Ngọc Ánh (2 người bạn thân nhất của Vân Nhi) không ngừng khóc mỗi khi có ai đó nhắc tên cô bạn.
Vì mắc căn bệnh hiếm, tiếng nói không tròn nên rất ít người hiểu được Nhi nói, nhưng cả Ngọc và Ánh đều hiểu rất nhanh: “Chúng em chơi với nhau rất thân, khi Nhi muốn tâm tư điều gì đó mà chẳng thể nói ra được bằng lời thì bạn ấy lại viết ra giấy, hoặc bọn em có thể đoán ra được phần nào đó điều mà Nhi sắp nói”, Khánh Ngọc kể lại.
Cô bé này cũng tâm can, Nhi từng san sẻ với mình rằng sau này lớn lên muốn được làm bác sĩ để chữa bệnh cứu người thế nhưng ước mơ đó chưa thành hiện thực thì em đã ra đi mãi mãi. “Giờ em muốn được viết tiếp ước mơ của bạn…”, Khánh Ngọc nói rồi đưa đôi mắt buồn rầu nhìn xuống.
Cũng có mặt tại lễ tang, Ngọc Ánh không giấu được những giọt nước mắt và tiếng nấc nghẹn khi nhắc lại lần cuối em gặp bạn. “Khi em vào viện thăm, bạn Nhi nằm trên giường, bộ mặt bạn vẫn không đổi thay nhưng xung quanh có rất nhiều dây dợ. Em buồn lắm. Em còn nói với bạn rằng cậu đừng ốm nữa, tập thể A9 muốn ở bên cậu…Trong tim em luôn nhớ và bạn ấy sẽ sống mãi trong tâm não mọi người", Ngọc Ánh san sớt.
"Cô bé chỉ như đang ngủ mà thôi"
Có mặt trong đám tang, ông Nguyễn Hữu Hoàng - Giám đốc nhà băng Mắt (bệnh viện Mắt Trung ương), người tận tay lấy giác mạc của Vân Nhi cho biết, bản thân vô cùng xúc động khi nhớ lại phút giây đến nhà lấy giác mạc của em.
Ông Hoàng kể, giác mạc của Nhi đang được lưu trữ trong ngân hàng chờ ghép cho người hiệp. “Trường hợp của Vân Nhi khá đặc biệt. Bé còn nhỏ nhưng đã có nghĩa cử cao đẹp. Khi chúng tôi tới bệnh viện, cô bé không thể chuyện trò, nằm trên giường bệnh như chỉ đang ngủ mà thôi. Giấc ngủ dài thảnh thơi và đẹp đẽ. Chúng tôi đã nắm làm nhẹ nhõm nhất.
Khi chúng tôi phẫu thuật xong, mẹ bé tuy không nói lên lời nhưng qua ánh mắt chúng tôi hiểu, dù đớn đau trong lòng nhưng chị cảm thấy đã làm được một việc có ý nghĩa. Hành động đó đã đánh thức cảm xúc của sờ soạng mọi người xung quanh”, ông Hoàng san sẻ.
Cũng theo ông Hoàng chỉ vài ngày nữa giác mạc của Vân Nhi cũng sẽ được tái sinh. Cô bé lại được ngắm nhìn cuộc đời qua một vài mắt mới.
Trần Thanh
0 nhận xét:
Đăng nhận xét